Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018
LỖI HẸN
Họa và bình ngắn bài thơ Lỗi Hẹn của Trần Thị Thu Thủy
------------
Bài xướng:
LỖI HẸN
Xuân rồi, lỡ hứa với anh
Bởi vì bận bịu nên thành nói suông
Thuở nào ngắm cảnh tơ vương
Bây giờ ngồi quán phơi sương nhạt phèo
Phải chi không cách núi đèo
Thì em quyết chí một lèo thăm anh
Tiết trời hôm đó trăng thanh
Tại em lần lựa chòng chành xa xôi
Thôi đừng giận nhé người ơi
Xưa ai mười hẹn, gặp mười cả đâu?
Thôi thì lỡ hẹn đã lâu
Bữa nào xin hứa, bắc cầu thăm anh
Giãi bày buổi gặp, không thành
Cùng anh cạn tỏ ngọn ngành gần xa
Lòng em xin hứa thật thà
Không như lần trước năm qua tháng về
Làm cho câu hát đê mê
Bình minh thức dậy đề huề gió trăng
Lời thề như ngọc đóng băng
Không như câu hát dùng dằng lứa đôi
Không đành lỗi hẹn người ơi
Để rồi nhớ mãi rối bời ruột gan
Đợi hoài chẳng thấy người sang
Xin lưu dấu ấn thời gian muôn đời
Thôi đừng giận nhé người ơi
Bỏ lời chót lưỡi đầu môi… dài dòng
Đón tia nắng ấm trời trong
Yêu thương ôm chặt vào lòng thỏa mơ
Bến xưa chẳng thấy bạn thơ
Thuyền đây neo đậu đợi chờ người đi
Lệ nhòe hoen ướt đôi mi
Tại mình lỗi hẹn tình si dại khờ
Sáng trông chiều nhớ ngẩn ngơ
Thôi thì viết vội vần thơ tặng ngươi./.
Trần Thị Thu Thủy
-----------
Bài họa:
CHỈ VÌ...
Chỉ vì chót hẹn gặp anh
Nhưng không đến được mới thành lời suông
Khi xưa ai bảo vấn vương
Mà nay lạnh lẽo đêm sương chán phèo
Tưởng rằng băng núi vượt đèo
Ngờ đâu nhụt bước ... hứa lèo với anh
Ước gì trăng mãi thiên thanh
Đừng như cơn gió "chòng chành xa xôi"
Ai chẳng có lúc “người ơi”
Mười mươi tưởng gặp rõ mười gặp đâu
Tình em khắc dấu dài lâu
Cũng mong có một nhịp cầu sang anh
Sông xưa lỡ chuyến chưa thành
Tin rằng anh hiểu "ngọn ngành" đường xa
Bây giờ sau trước chẳng thà
Núi cao cũng phải trèo qua mới về
Sống bằng những nỗi say mê
Thỏa lòng biển hẹn mình huề nhé trăng
Đừng nên mặt lạnh giá băng
Đừng như chân bước "dùng dằng" nước đôi
Bồng bềnh câu hát "người ơi"
Vì chưng lỗi hẹn tơi bời cả gan
Trông ngày bến nước nhìn sang
Khắc ghi một thủa trần gian nghĩa đời
Mong rằng bỏ lỗi "người ơi"
Đừng giận nhau nhé cho môi ngọt dòng
Trời kia ước mãi trẻo trong
Để cho muôn thủa tấm lòng đạt mơ
Xa rồi câu chữ đêm thơ
Sông trăng vẫn cứ mộng chờ thuyền đi
Ước gì lệ chẳng nhòe mi
Yêu thương cập bến người si chẳng khờ
Bao lần ra đứng vào ngơ
Tâm tư trào dậy thành thơ gửi người
Hoàng Giao
13/2/2016
*****
Bình ngắn:
Bài thơ đọc nghe gần gũi với tâm trạng của nhiều người. Bởi vì trong đời không mấy ai là không lỗi hẹn như thế. Có những cái lỗi hẹn trở nên nuối tiếc không nguôi. Vì chỉ một lần lỗi hẹn làm thay đổi cả một số phận chẳng hạn. Vì một lần lỗi hẹn mà có thể mãi mãi mất đi người mình yêu dấu, không nuối tiếc sao được khi mà tất cả đã trở nên muộn màng. Có hối hận cũng không lấy lại được nữa, vì thời gian không chờ ta. Mỗi người chỉ có một cơ hội, nhưng ta đã không nắm bắt lấy thì cơ hội vuột trôi. Đó là tất cả những gì bài thơ muốn nói.
Trần Thị Thu Thủy đã nói lên cái lỗi hẹn của mình như thế. Để bây giờ tác giả chỉ còn biết gửi những gì muốn nói vào thơ. Tác giả lỗi hẹn và muốn được có dịp giãi bày. Nhưng hình như cơ hội không đến nữa: "Để rồi nhớ mãi rối bời ruột gan" và "Đợi hoài chẳng thấy người sang". Để rồi cuối cùng thì :"Sáng trông chiều nhớ ngẩn ngơ
Thôi thì viết vội vần thơ tặng ngươi"
Một cái lỗi hẹn không đơn giản chỉ là lỗi hẹn...
Hoàng Giao
**********
Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)